
THU BUỒN
Sương khuya đêm lạnh bóng tà
Góc vườn một mảnh trăng ngà khuyết mây
Nét buồn lảng bảng chiều tây
Ngoài hiên lá rụng vàng bay cuối trời
Rừng hoang chim chẳng hót lời
Nghe trong hồn mộng ai người nhớ ai
Thu ơi ,trăm nỗi u hoài
Nhìn cơn gió thoảng Trúc Mai gợn sầu
Canh tàn mưa phủ hoa ngâu
Trời mây bát ngát biết đâu nổi, chìm
Dấu xưa mơ vẫn đi tìm
Thu về chi vội con tim héo mòn
Bao nhiêu ước vọng chẳng còn
Chông chênh bóng nguyện lầu son trả người
Heo may hun hút phận đời
Ngồi đây than vắn cũng rồi mông mênh
Đêm xa một mảnh trăng vênh
Chuyến đò gặp sóng lênh đênh ngược dòng ...
dochieu



0 nhận xét:
Đăng nhận xét