CAFE MỘT MÌNH .
Cafe đắng chạm vào môi
Ngồi trong quán vắng mình tôi rót buồn .
Khuya vơi lòng dạ bồn chồn
Mưa tan tác rụng cứ dồn dập theo .
Trăng vênh bóng ngã qua đèo
Áo sờn ,vai lạnh tình gieo u mờ .
Thân côi đành phận trót khờ
Ước hoài chẳng được ,cầu mơ làm gì .
Đời em duyên mới vu qui
Bỏ ta sầu muộn với ly đắng lòng.
Người vui đẹp giấc mơ mong
Tôi đành gom nắng đêm trong nguyệt tàn.
Riêng manh tiếng xót xa khàn
Sương đầm dằng dặc gió ngàn mênh mông .
Nỗi trôi về cuối đoạn cùng
Mây hồng lãng khuyết ,thân bồng chiều rơi .
Buồn chi thì cũng đã rồi
Em về bên ấy là thôi ...chứ gì !



0 nhận xét:
Đăng nhận xét