HƯƠNG NỒNG
Nguồn hương khơi động trong mơ
Bao năm gom lại xin chờ chút riêng
Sóng tình ghé mạn đò nghiêng
Để mai đây được nét duyên gửi lòng
Trên tay thơm trái xiêm hồng
Nghe vu vơ rụng quyện nồng trang thơ
Mới thôi vương nợ lối chờ
Mơn man hương đọng đến giờ khó quên
Lạ chưa ? tình ắp vai mềm
Hỏi người bên ấy nỗi niềm gì chăngXứ đông tuyết ngập bóng hằng
Mặc trời mưa buị - lời rằng từ đây
Tơ hồng níu sợi duyên này
Nắng ngàn khuyết bóng vui vầy xuân xưa
Tần ngần ước được đón đưa
Đường quen thơm lối dư thừa mơ mong
Dẫu sông bến lạc ngược dòng
Cũng xin nguyện hứa với lòng còn mai
Không nghèo đừng để chia hai
Gọi hoa trăm tuổi cùng ai- hương nồng ...
Đò Chiều



0 nhận xét:
Đăng nhận xét