Pages

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Mỗi mình thao thức




Trong các thể loại thơ,đành rằng mỗi thể thơ đều có cái hay riêng ,nhưng không hiểu sao đò chiều  vẫn luôn yêu lục bát hơn.
Những năm tháng còn nhỏ đi học về tôi thường nghêu ngao đôi câu ca dao lục bát ,dần dà chất "lục bát "ngấm vào mình bao giờ chẳng hiểu.
Đến bây giờ những dòng thơ tình buồn LB mãi theo tôi ...

MỖI MÌNH THAO THỨC .

Nửa còn áo mỏng chăn thưa
Bao năm bước lạc dấu xưa- đò chiều .
Tủi mình thân phận trớ trêu
Đèn chong vò vợi- cuốc kêu trái mùa .
Buồn riêng gom nhặt lá thừa
Trà pha nổi nhớ đêm mưa ướt lòng .

Khi khao khát -lúc mông lung
Ước bừng nắng lửa-nhưng mênh mông rồi .
Cũng đành buông thả ngược xuôi
Vẫn không thoát được cuối đời rối ren .

Để giờ bến vắng- không em
Ai đem chua chát buộc thêm phận mình .
Nhìn sông nhớ chuyến đò tình
Chỉ mong còn chút dụm dành mai sau .
Chiều nghiêng có thấy gì đâu
Cánh cò lảng bảng ôm  sầu lẻ loi .
Hắt hiu nhìn cảnh núi đồi
Ghế khuya thao thức- gọi trời... thương ta .


0 nhận xét:

Đăng nhận xét