Xa quê, lạc mấy mùa hoa
Ngược xuôi nay lại bôn ba xứ người
Lỡ chân mưa rụng xuống đời
Ngẫn đau thương lắm biết lời nào hơn
Không trách phận chẳng giận hờn
Xóm nghèo hương đọng lòng còn mơ mai ...
Xứ đông tuyết lạnh buông dài
Vẫn đây canh cánh nhớ hoài quê thôi
Buồn riêng đất lạ cuối trời
Cố hương ơi ! quá nữa đời đâu quên
Giờ thì bến cách xa thuyền
Đêm nghe sóng vỗ ngày lên trông chừng
Khuya vơi mắt lệ rưng rưng
Nét buồn như đã nhớ từng lối quen
Ra đi mang chút còn duyên
Lưng lưng bóng nguyệt, bỏ quên nét sầu
Vần thơ gom lại gửi nhau
Trong nghe man mác nhiệm màu tồn sinh
Bao năm áo vướng bụi tình
Niềm hư vô gọi cứ rình rập theo
Đò xưa nhớ đợi, bến neo
Để đây hương lửa đâu nghèo tình nhau...
Đò Chiều
Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013
ĐÂU NGHÈO TÌNH NHAU
Người đăng:
dochieu
vào lúc
21:41
Gửi email bài đăng này
BlogThis!
Chia sẻ lên X
Chia sẻ lên Facebook
Nhãn:
Thơ



0 nhận xét:
Đăng nhận xét