Thu đi bỏ lại lá vàng
Tàn đêm khuất bóng sương hoàng hôn rơi
Ngỗn ngang sao những ngậm ngùi
Xứ đông trầm mạc trách đời mưa bay
Thân côi ôm cát buị này
Nghe vu vơ rụng- xót cay nỗi niềm
Lấy gì sưởi ấm trong tim
Để không nghiêng ngả đi tìm dấu xưa
Chùn chân gối mỏi vẫn chưa
Đời theo mây khói cũng vừa trắng tay
Chớm đông chim sáo lạc bầy
Nhìn lên tờ lịch cuối ngày còn đâu
Rừng chiều tuyết trắng trên đầu
Cầm như phận kiếp chét sầu heo may
Thầm mơ trả hết nợ này
Tìm hoa trăm tuổi gọi cây tương phùng
Còn duyên thương cuối đoạn cùng
Đất quê thơm lối nụ hồng đơm hoa
Lãng quên ngày tháng bôn ba
Bến tình neo đậu-đợi ta với người
Cầu cho sóng lặng mưa vùi
Mai đây xin được cuối đời... gọi nhau
Đò Chiều
Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013
CUỐI ĐỜI GỌI NHAU
Người đăng:
dochieu
vào lúc
23:03
Gửi email bài đăng này
BlogThis!
Chia sẻ lên X
Chia sẻ lên Facebook
Nhãn:
Thơ



0 nhận xét:
Đăng nhận xét